Home Tin tức Bài phỏng vấn OKU HIROYA của Daryl Harding

Bài phỏng vấn OKU HIROYA của Daryl Harding

Một vài tháng trước, tôi đã được phỏng vấn Oku Hiroya – một trong những mangaka xuất sắc nhất. Ngoài ra, đi cùng ông còn có trợ lý biên tập và Kaho Shibuya – một người bạn của ông và sẽ đảm nhận vai trò phiên dịch. Nổi tiếng trên toàn thế giới với 2 bộ manga Gantz và Inuyashiki, hiện tại Oku Hiroya đang chắp bút cho bộ manga GIGANT – bộ manga có nội dung về một ngôi sao phim người lớn có khả năng phóng lớn cơ thể.

Qua cuộc phỏng vấn, chúng ta sẽ được tìm hiểu sâu hơn về quá trình mà Oku Hiroya thực hiện manga GIGANT, diễn biến tiếp theo của bộ truyện và những suy nghĩ của ông về phiên bản Gantz của Hollywood cùng nhiều thứ khác.

Sau đây là nội dung đoạn phỏng vấn

Harding: Trước khi chúng ta bắt đầu cuộc phỏng vấn, tôi xin mạn phép được hỏi hôm nay ông cảm thấy thế nào?

Oku: Tôi khỏe. Chỉ là cảm thấy shock khi biết được tin Kentaro Miura-sensei đã qua đời.
(Buổi phỏng vấn được thực hiện sau vài giờ khi có tin về mangaka huyền thoại Kentaro Miura qua đời)

Harding: Tôi cũng vậy. Đó thực sự là một tin buồn.

Oku: Vâng! Ông ấy chỉ lớn hơn tôi một tuổi mà thôi.

Harding: Được biết là ông rất thích xem phim chiếu rạp cũng như các TV series truyền hình. Vậy gần đây, có bộ phim nào hay series truyền hình nào khiến ông cảm thấy hứng thú không?

Oku: Tôi có xem Invincible. Nó thực sự khá hay và thú vị. Những nét biểu cảm quái dị của nhân vật khá là ấn tượng còn nội dung phim thật sự khó đoán. Các phân cảnh hành động rất mãn nhãn, nhất là ở tập cuối. Nó khiến tôi vô cùng thích thú dù biết đó đã là tập cuối của season 1. Tôi thực sự thích series đó.

Harding: Vậy ông có đang mong đợi bộ phim chiếu rạp nào không?

Oku: Có 2 bộ phim tôi nhất định phải đi xem đó là Godzilla vs Kong và Mr. Nobody.

Harding: Thế bộ phim yêu thích nhất của ông trong quá khứ là gì?

Oku: Die Hard và Back to the future luôn là số một đối với tôi. Đó là lý do vì sao tôi luôn mang theo chúng bên mình.

Harding: Có bộ phim nào của Nhật Bản khiến ông cảm thấy thích thú chứ?

Oku: Thực sự thì… khá là ít. Nhưng có TV show với nội dung về các sát thủ, nó tên là Hissatasu Shigotonin. Đó chính là nguồn cảm hứng cho tôi tạo ra Gantz.

Harding: Bây giờ chúng ta hãy nói về GIGANT nào. Bộ truyện thật sự rất hay và lôi cuốn. Tôi đã đọc hết 4 Volumne chỉ trong 1 đêm đấy. Hiện tại thì phiên bản tiếng Anh của bộ truyện chỉ dừng ở Vol 4 nên tôi vô cùng ngóng chờ diễn biến tiếp theo của bộ truyện.

Oku: (cười) Ồ! Cảm ơn anh. Tôi rất vui khi anh thích nó.

Harding: Tôi thấy rất nhiều tòa nhà lẫn công trình sụp đổ ở Vol 4. Vậy tại sao ông lại chọn Tokyo vừa địa điểm diễn ra của bộ truyện vừa nơi phá hủy?

Oku: Tokyo là thành phố nổi tiếng và đông dân nhất của Nhật Bản nên đây cũng là nơi có nhiều nhà máy, trụ sở chính quyền hay trường quay, nhà đài lẫn các công ty làm phim, anime hay TV Show. Vì thế mà nó sẽ mang lại cảm giác thân thuộc, gần gũi hơn đến độc giả. Hơn nữa, nó cũng dễ dàng đối với tôi và trợ lý khi ra ngoài khảo sát và chụp ảnh lấy background khi cần.
Manga luôn bán rất chạy nhất ở Tokyo. Vì vậy điều này sẽ giúp độc giả cảm thấy gần gũi và dễ nắm bắt hơn khi Tokyo bị phá hủy.

Harding: Tôi thực sự shock nặng khi chứng kiến Roppongi bị phá hủy nặng nề đến như vậy. Kiểu như là: ” Nếu tôi mà ở đó thì… chắc xong đời rồi”

Oku: Vâng! Tôi cũng rất vui khi đọc những comment như vậy trên mạng xã hội. Kiểu: “Công ty tôi ở chỗ đó kìa. San bằng nó đi!”

Bản thảo hoàn chỉnh cho GIGANT trước khi được áp dụng trên máy tính – ảnh: Daryl Harding

Harding: Điều gì đã truyền cảm hứng để ông tạo ra GIGANT?

Oku: Tôi bắt đầu manh nha ý tưởng khi xem bộ phim hoạt hình của hãng DreamWorks có tên là Monster vs Ailien. Trong phim, nhân vật chính tên là Ginormica bỗng trở nên khổng lồ sau một tai nạn. Khi đó, tôi tự hỏi: “Với những bản photo tracing và công nghệ CGI thì liệu mình có thể tạo được bộ manga như thế này không?”
Phương châm của tôi khi bắt đầu làm một mangaka chính là “Tạo nên một thứ gì đó mà chưa ai từng làm hay thấy trước đây”. Đó là tôn chỉ mà tôi theo đuổi cho đến khi kết thúc sự nghiệp. Dù manga GIGANT lấy cảm hứng từ bộ phi Monster vs Ailien nhưng tôi vẫn muốn kể câu chuyện theo một chiều hướng khác, dưới một góc nhìn khác mà chưa ai từng làm trước đâu. Tôi luôn cố gắng tạo nên sự khác biệt và độc nhất cho manga của mình. Và cứ thế mà những tình tiết bất ngờ sẽ xuất hiện một cách tự nhiên trong đầu tôi.

Shibuya: Điều đó sẽ không khiến cho ông tạo ra những câu chuyện tương tự hay trùng lặp chứ?

Oku: Tôi luôn tránh lạm dụng những tình tiết hay motif bị lặp đi lặp lại một cách quá mức (cliché). Thực sự tôi không thích lối kể chuyện giống nhau hay xây dựng nhân vật rập khuôn từ bộ này sang bộ khác.

Harding: Mỗi một bộ manga của ông đều khác nhau hoàn toàn. Ví dụ trong Inuyashiki thì gần như không có cảnh quan hệ tình dục nào, còn trong GIGANT thì chúng ta lại có một pornstar nude hoàn toàn khi cô ta trở nên khổng lồ. Vậy ông đã làm cách nào để duy trì sự đối lập đó trong mỗi bộ manga?

Oku: Tất cả những ý tưởng đều đã theo chân tôi từ rất lâu rồi. Chúng cứ thế mà tích lũy dần theo thời gian. Tôi đã lên ý tưởng của GANTZ từ khi còn học trung học. Sau rất nhiều năm trau dồi kinh nghiệm lẫn kỹ năng vẽ, khi khả năng của tôi đã đủ tốt thì tôi mới bắt đầu tiến hành tạo nên các bộ manga. Lần lượt cứ thế như vậy.
Trong Inuyashiki lại ít xuất hiện những cảnh tình dục hay quan hệ vì những thứ đó không phù hợp với nội dung của bộ truyện dù trong những bộ manga của tôi thường xuất hiện những nhân vật nữ có bầu ngực nở nang. Không phải là tôi ngừng vẽ những nhân vật đó nữa. Chỉ là nó không phù hợp với bộ truyện thôi.
Nhưng GIGANT thì lại khác, khi cô ấy phóng lớn cơ thể để trở nên khổng lồ thì việc hoàn toàn trần truồng là không thể tránh khỏi. Làm gì có loại vải nào có thể co dãn đến mức đó khi cô ấy trở thành khổng lồ chứ? Tôi khá chắc là GIGANT sẽ không được chuyển thể thành phim hay anime đâu. (cười) Dù sao điều đó cũng ổn thôi vì tôi muốn sáng tạo nên bộ truyện mà chưa ai từng đọc.

GIGANT sẽ không được chuyển thể thành phim hoặc anime – ảnh: Daryl Harding

Biên tập của Oku: dưới góc độ của một biên tập như tôi thì hiện nay nhiều người trong chúng ta sẽ nghĩ rằng “Manga cần phải được chuyển thể sang anime thì mới bán chạy được”. Điều này khá là đúng với những shounen manga (manga dành cho thanh thiếu niên từ 10-18 tuổi). Nhưng Oku-sensei không muốn tầm nhìn và sự sáng tạo của mình bị giới hạn bởi những điều ấy. Ông ấy không chú trọng vào việc phát triển manga để dành cho việc chuyển thể anime hoặc live-action. Đối với tôi, đó là một vinh dự và là sự tự hào khi làm biên tập cho những tác phẩm của Oku-sensei. Đối với sensei thì “manga luôn phải được ưu tiên trên hết” và ông ấy luôn tìm đủ mọi cách để diễn đạt những cảm xúc mà chỉ có manga mới có thể mang lại cho độc giả. Tôi thật sự rất trân trọng những gì mà sensei đạt được.

Oku: Khi bắt đầu vẽ GIGANT, tôi đã nói với họ là “bộ manga này sẽ không thể chuyển thể sang anime được đâu” và họ đã đồng ý điều đó. Mấy ông bên nhà xuất bản thực sự đã cho phép tôi tự do sáng tạo với những bất cứ điều gì mà tôi muốn vẽ.

Shibuya: Điều đó thật rất tuyệt đối với tác giả khi họ chỉ việc tập trung sáng tạo chứ không chăm chăm vào quảng cáo hay lợi nhuận. Tôi rất vui khi biết được điều này.

Biên tập của Oku: Tôi thật sự không thích việc phải đặt ra giới hạn sáng tác cho các tác giả. Một biên tập như tôi thích tác giả có trí tưởng tượng ngày càng mở rộng hơn là cứ phải loay hoay trong một hộp ý tưởng cũ kỹ. Điều này nghe có vẻ khá là ngây ngô, nhưng đó là cảm giác mà tôi khi ngồi ở vị trí biên tập cho Oku.

Shibuya: Tôi cho rằng sở dĩ Oku-sensei có thể tự do sáng tác như bây giờ là nhớ sự thành công của GANTZ.

Oku: Đúng vậy! Đến giờ GANTZ vẫn bán rất chạy trên ebooks nên điều đó cho phép tôi tiếp tục sáng tác thoải mái các bộ truyện khác. Sự thành công của GANTZ đã giúp tôi rất nhiều.

Shibuya: Ở lần trước có nhắc đến tác phẩm đầu tay của sensei là Zero-One. Nó thật sự là một thất bại toàn diện khi không thể bán chạy. Điều đó có ảnh hưởng thế nào đến công việc sáng tác hay cuộc sống của sensei?

Oku: Đó là bộ manga đầu tiên tôi sử dụng nền CGI. Tôi đã mất khoảng hơn 3 năm và đổ vào đó rất nhiều tiền để đầu tư máy tính cũng cố gắng hoàn thành tiến độ công việc. Zero-One thực sự là một bộ manga ấp ủ nhiều tham vọng của tôi. Tuy nhiên, việc không được nhiều độc giả biết đến và doanh thu bán truyện không được khả quan cho lắm. Lúc đó, tôi gần như đã dồn hết tiền của mình vào công việc nên đã cân nhắc rất kỹ vì nếu tiếp tục thì mình sẽ vỡ nợ mất. Theo đuổi đam mê thì hạnh phúc thật nhưng tôi cũng phải cần tiền để sống chứ. Vì thế, tôi đã quyết định buông bỏ để sáng tác một manga khác và nói với biên tập của mình là kết thúc bộ truyện.

Harding: Hãy nói về công việc sáng tác của ông đi. Vậy ông đã sử dụng phần mềm hay công cụ nào để vẽ manga vậy?

Oku: Chúng tôi sử dụng một phần mềm 3DCG của Nhật Bản tên là Shade 3D. Ban đầu thì chúng tôi dùng trên máy tính Mac. Giờ thì mọi người, kể cả trợ lý của tôi đều làm trên máy Windows hết cả rồi. “Shade” là phần mềm giúp tôi tự động hóa thực hiện những việc tôi đã làm trước đó.
Ví dụ như là tôi nhờ trợ lý của mình xóa những đường kẻ thừa trong bản thảo. Khi họ thực hiện những thao tác như vậy trên máy tính, phần mềm đó sẽ tự động “học” lại quá trình này. Phần mềm sẽ tự động xóa các đường kẻ hay nét vẽ thừa trong các lần sử dụng tiếp theo. Nếu cần thì chúng tôi chỉ việc chỉnh sửa bằng tay ở bản thảo cuối cùng thôi.
Chúng tôi chỉ sử dụng CGI cho cảnh nền và những thứ như súng ống mà thôi. Còn các nhân vật hay đám đông qua lại đều được tôi vẽ bằng tay mà không cần các trợ lý hỗ trợ.
Cuối Vol 1 GANTZ (xem tại đây) có những bức ảnh đề cập về quá trính thực hiện với nền CGI kết hợp những bức vẽ nhân vật của tôi và phần chỉnh sửa của 2 trợ lý. Họ không những thêm trên phông nền 3D mà còn thêm cả mẫu tạo hình 3D của các nhân vật nữa. Điều này khiến độc giả nhầm tưởng rằng tôi chỉ sử dụng máy tính để vẽ dựa trên phông nền 3D.

Harding: Dù sao thì công nghệ CGI đã có nhiều tiến bộ vượt bậc từ đó đến nay. Đã bao giờ ông thử nghĩ đến việc thực hiện toàn bộ những bản vẽ trên nền 3D chưa?

Oku: Chưa bao giờ. Tôi đã thử làm cover cho Zero-One hoàn toàn trên CGI và nó khiến tôi cảm thấy nó chẳng phải là của mình. Những cảnh tượng hay khung cảnh 3D có vẻ hợp với những người làm game hơn.

Tin nhắn trò chuyện trong GIGANT trước khi được đưa lên CGI (ảnh: Daryl Harding).

Shibuya: Cover Zero-One được vẽ hoàn toàn bằng tay tất nhiên sẽ đẹp hơn khi làm hoàn toàn trên 3D của máy tính chứ.

Oku: Cái đó là ý tưởng của nhà xuất bản chứ không phải của tôi. Tôi cũng không dám chắc là nếu đổi cover của bộ Zero-One đi thì manga đó có bán chạy hơn không. Tôi nghĩ việc manga bán chạy hay không đôi khi phụ thuộc vào yếu tố may mắn nữa.
Sự thật là khi tôi đang vẽ bộ Zero-One cho Young Jump thì lúc đó Gataro-sensei (tác giả của bộ Hell Koshien) của Shonen Jump đã trực tiếp đến gặp tôi vì ông ấy là một fan của series này. Ông ấy có nói rằng: “Nếu bộ này mà được xuất bản ở Shonen Jump thì nó đã nổi tiếng từ lâu rồi”

Harding: Trong bộ Inuyashiki, ông đã sử dụng drone và ngồi trên trực thăng để chụp quanh cảnh thành phố để phục vụ cho các cảnh trong truyện. Vậy trong bộ GIGANT này thì sao?

Oku: Chúng tôi đã sử dụng trực thăng một lần khi thực hiên GIGANT. Phần lớn ảnh chụp trong lần đó đều là tư liệu sử dụng trong truyện, nhất là quang cảnh ở Roppongi và cầu Kaichidoki.

Harding: Chà! Liệu có khó để xin được giấy phép bay ở Tokyo không?

Oku: Khá dễ là đằng khác. Bạn chỉ cần có giấy xác nhận của ban quản lý sân bay trực thăng Tokyo là xong. Tôi với một quay phim và biên tập – 3 người chúng tôi sau đó cứ thế lên trực thăng và chụp đủ kiểu ảnh quanh Tokyo thôi.

Hariding: Nghe có vẻ tốn kha khá tiền nhỉ?

Oku: Bộ Inuyashiki đã tốn của tôi khoảng 1 triệu yên (tầm hơn 200 triệu VNĐ) cho một lần bay như vậy. Còn bộ GIGANT này thì bên Shogakukan đã hào phóng chi trả toàn bộ chi phí đó.
Bây giờ thì người dân bình thường không được phép tự do sử dụng hay điều khiển drone nữa bởi vì chính quyền đã ban hành những điều lệ nghiêm ngặt đối với nó. Chứ nếu quay về khoảng thời gian thực hiện Inuyashiki thì thực sự không có nhiều người có đủ điều kiện hay hiểu biết để sở hữu Drone. Vì vậy mà hồi đó cũng không có quy định khắt khe nào cả và tôi lại chẳng biết gì về Drone nữa chứ. Thật ra thì tôi có hỏi biên tập của mình là liệu có thể thuê một Drone rồi đặt camera lên đó và cho chụp ảnh khung cảnh thành phố trên cao được không. Sau đó thì chúng tôi được giới thiệu với một vài chỗ, giá cả đâu đó khoảng 50.000 yên một ngày (khoảng hơn 1 triệu đồng). Dùng Drone chụp ảnh thì dễ chịu với túi tiền của bạn hơn là ngồi trên trực thăng. (cười)

Harding: Liệu ông có cảm thấy sợ khi ngồi ở độ cao như vậy không?

Oku: Không hề. Trước đây, tôi đã từng ngồi trực thăng vài lần rồi. Tôi đã từng ngắm nhìn khung cảnh thành phố New York bằng trực thăng đấy.

Harding: So với bộ Gantz thì GIGANT có khác biệt nào trong quá trình sáng tác vậy?

Oku: Những khung cảnh lớn, nhất là Mecha xuất hiện thì chúng tôi sử dụng lại dữ liệu của Gantz để tiết kiệm thời gian và tiền bạc. Đặc biệt là những khung cảnh có máy móc như trực thăng hay Mecha khá là mất thời gian khi dựng trên CGI.

Harding: Trước khi Inuyashiki bắt đầu thì ông cũng đã lên cái kết cho bộ truyện ở Vol 10 rồi. Vậy còn GIGANT thì sao?

Oku: Cũng như vậy. Tôi đã định hình trước bộ truyện sẽ diễn tiến ra sao và kết thúc như thế nào. Vì vậy mà nội dung của truyện sẽ không bị ảnh hưởng bởi các tin tức hay những thứ xung quanh hiện tại. Giống như Inuyashiki, GIGANT sẽ KẾT THÚC ở Vol 10.

GIGANT sẽ KẾT THÚC ở Vol 10.

Shibuya: Sensei dường như luôn cố gắng tạo một thế giới chân thực nhất trong các tác phẩm của mình. Như là sensei đã tạo hẳn một tài khoản Twitter cho Papiko và còn để cả thức ăn cho mèo ở lối vào căn hộ của cô ấy. Thậm chí là trên bảng treo tường ở khung cảnh quay phim JAV cũng được thêm những rổ đựng kem dưỡng da hay đồ uống. Làm cách nào mà sensei lại có thể biết rõ những chi tiết đó đến vậy để mang vào trong GIGANT?

Oku: Tôi chỉ dựa vào thực tế thôi. Tôi muốn độc giả của mình trải nghiệm và tin rằng nhân vật của tôi đang sống ở thế giới thực chứ không phải là giả tưởng. Kiều như đó là một con người thật sự có cảm xúc, suy nghĩ lẫn thói quen đời thường ở thế giới chúng ta vậy. Đó là mục tiêu mà tôi luôn hướng tới. Và cách duy nhất để làm điều đó là đem những chi tiết có thật ở ngoài đời vào trong tác phẩm để khiến độc giả thật sự đắm chìm khi thưởng thức.

Shibuya: Thường thì khi nói về ngành công nghiệp JAV thì chúng ta đều nghĩ ngay đến khung cảnh quan hệ hay lúc diễn viên đạt cực khoái. Nhưng sensei lại chọn cách cho độc giả thấy khung cảnh mọi người đang chuẩn bị cho cảnh quay.

Oku: Đúng vậy. Tôi đã được mời đến xem một cảnh quay JAV thật sự nên tôi muốn truyền tải sự chân thực. Thật sự là trải nghiệm đó đã thôi thúc tôi phải tạo một ấn tượng về công việc ở đằng sau hậu trường trong ngành JAV đến đó đến với độc giả.

Harding: Liệu có nhiều các mangaka làm nhiều công việc nặng nhọc, đi đây đi đó để thu thập chất liệu sáng tác không?

Biên tập của Oku: Đối với những manga dành cho thanh thiếu niên, nhất là các bộ shonen không dựa nhiều vào yếu tố fantasy thì đa phần các mangaka đều đã thật sự trải nghiệm qua những gì mà họ đã kể trong truyện. Thật sự thì Oku-sensei lại làm việc này thông qua trí tưởng tượng của mình nhiều hơn là trải nghiệm thực tế của cá nhân. Tôi nghĩ là sensei có nhìn nhận mọi thứ khá sâu sắc và đa chiều. Kiểu như muốn làm manga về đồ ăn thì mangaka phải thật sự tìm hiểu kỹ lưỡng và nghiên cứu tường tận nguyên liệu, cách chế biến một các tường tận ấy.

Oku: Tôi chỉ cố gắng phân tích rồi so sánh, đối chiếu các thứ với nhau mà thôi. Thử thách của tôi là đánh lừa độc giả mà (cười). Ý tôi là… băng đảng Yakuza trong Inuyashiki được tôi tạo ra hoàn toàn bằng trí tưởng tượng của mình. Bởi vì, rõ ràng là tôi chưa từng phỏng vấn hay ở đằng sau “hậu trường” chứng kiến những gì họ làm. Nên là tôi chỉ tạo ra họ bằng trí tưởng tượng của mình thôi.

Shibuya: Sensei đã xem những bộ phim về Yakuza bao giờ chưa?

Oku: Chưa. Tôi bảo nhân viên của mình chụp những tấm hình của những buổi yến tiệc lớn mà thôi. Những nhân vật trong băng Yakuza trong Inuyashiki đó hoàn toàn là hư cấu. Thậm chí là những kẻ phạm pháp ở trong Gantz cũng được tạo ra hoàn toàn từ trí tưởng tượng của tôi. Tôi chưa bao giờ gặp ai là Yakuza hay biker trong nhóm đua xe cả. Điều đó thật sự là một thử thách với tôi khi đem những điều này vào trong manga.

Harding: Như vậy phim ảnh chính là nguồn cảm hứng của ông?

Oku: Có thể nói là như vậy. Mỗi khi xem một bộ phim, tôi thường tự hỏi “Liệu mình có thể mang những điều này vào manga bằng cách nào?”

Shibuya: Việc Rei và Papiko bắt đầu hẹn hò khiến nhiều độc giả cảm thấy bị shock. Nhưng tôi lại cảm thấy điều đó rất chân thực. Theo những gì tôi đã trải qua thì rất nhiều những idol JAV khá dễ bị lừa. Một số người gia nhập ngành công nghiệp này chỉ vì họ quá nhẹ dạ cả tin nên không thể từ chối các công ty. Vì vậy mà chuyện hai nhân vật chính yêu nhau, đối với tôi mà nói thì điều đó có thể hiểu và chấp nhận được.

Oku: Thật vậy ư? Tôi thật sự vui về điều đó đấy. Tôi lên ý tưởng về cách họ nói chuyện và phản ứng thế nào, rồi mọi thứ tiếp diễn ra làm sao. Tôi đã nghĩ rất nhiều về việc nếu hai người bọn họ hẹn hò với nhau thì mọi chuyện phải bắt đầu như thế nào.

ảnh: Daryl Harding

Harding: Thật sự điều này. khá là khó chấp nhận đối với những độc giả không phải là người Nhật Bản. Nhất là việc bạn “sở hữu” được một cô bạn gái xinh như mộng chỉ bằng việc năn nỉ và khóc lóc. Rei là một người sống tình cảm nhưng mà có khi vì vậy mà Papiko mới yêu cậu ấy.

Oku: Đúng vậy. Ban đầu, Chiho kiểu “Tôi xin lỗi. Cậu rất tốt nhưng tôi rất tiếc” để từ chối Rei. Sau đó, cô ấy đã nghĩ lại rằng Rei khá đáng yêu khi những cử chỉ hay hành động ân cần của cậu ấy đều thật sự dành cho cô. Tôi nghĩ đó chính là sự khởi đầu cho tình cảm giữa hai người bọn họ.
Hơn nữa, Rei đã đáp ứng đủ yêu cầu mà Chiho mong muốn. Cậu ấy là một fan cuồng nhiệt, tôn trọng tính cách của cô ấy hay nghề nghiệp mà cô ấy đang làm. Đó là người mà Chiho chưa bao giờ thấy trước đây. Đó là lý do tại sao hai người bọn họ lại đến được với nhau.

Harding: Nhưng mối quan hệ của bọn họ vẫn chưa hoàn toàn hợp pháp. Liệu đây có phải ý của ông khi đề cập đến vấn đề quan hệ với trẻ vị thanh niên ở Nhật?

Oku: Giống như việc tôi chọn Tokyo là bối cảnh của câu chuyện thôi. Các nhân vật chính trong manga hầu hết đều đa phần ở độ tuổi 17. Nó giúp thỏa mãn khao khát của một bộ phận độc giả mà. Tôi cũng muốn manga của mình bán chạy nữa chứ. Vấn đề này không phải là thứ tôi muốn hay cần phải đưa vào nội dung. Chỉ là tôi đọc được đa số phản hồi của độc giả muốn đưa nó vào thôi. Nếu Rei khoảng 18-19 tuổi thì khá là mạo hiểm. Bởi vì sau này, Papiko sẽ bị điều tra về việc hẹn hò với một học sinh cấp 3. Chuyện này giống như thêm một chút gia vị cho câu chuyện mà tôi đang kể thôi. Đấy không phải là lý do tôi chọn Rei là một học sinh cấp 3.

Phần tiếp theo chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về Gantz, những chia sẻ của Oku-sensei về bản Gantz live-action re-make của Hollywood cùng nhiều thứ khác.

Đăng ký
Thông báo khi có
guest
0 Bình luận
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả các nhận xét
0
Chém gióx
()
x